Bà lão nghèo bị xử tội ăn cắp bánh mì, cả tòa nộp tiền phạt

Chuyện không tưởng: Bà lão ăn cắp, cả tòa nộp tiền phạt

Mùa đông năm ấy là khoảng thời gian mà nền kinh tế của nước phương Tây nọ tiêu điều nhất. Không khí ảm đạm bao trùm toàn bộ thành phố, nơi cư ngụ của những đứa trẻ lang thang, những mảnh đời vất vưởng, và những gia đình túng thiếu không có bữa ăn no…

Vào một đêm lạnh giá, một phiên tòa được tổ chức trong khu phố nghèo nhất thành phố. Đứng ở vị trí thẩm phán là ngài thị trưởng đáng kính của thành phố, và bên dưới bục là một bà lão đã gần 60 tuổi, áo quần cũ rách cùng với dáng vẻ sầu não.

Bà lão nghèo bị xử tội ăn cắp bánh mì, cả tòa nộp tiền phạt - Ảnh 1.

Gương mặt tiều tụy của bà hiện lên vẻ xấu hổ, bà đã bị buộc tội vì lỡ ăn cắp một ổ bánh mì.(Ảnh minh họa)

Ngài thị trưởng, cũng đồng thời là quan tòa, hỏi: “Bị cáo, bà bị tố là đã lấy trộm bánh mì, có đúng vậy không?”

Bà lão cúi mặt xuống, ấp úng đáp: “Vâng thưa quan tòa, tôi thật sự đã lấy trộm”.

“Vì sao bà lại lấy trộm? Có phải vì bà đói bụng không?” – quan tòa lại hỏi.

“Thưa quan tòa, tôi đã rất đói. Nhưng nếu chỉ vì đói thì tôi đã không làm như vậy”, bà lão trả lời. “Đứa con rể của tôi đã bỏ ra đi, còn con gái tôi thì ốm liệt giường. Tôi cần chiếc bánh mì này để nuôi hai đứa trẻ đang chết đói…Chúng thực sự rất đói…” Nói đến đây bà bật khóc.

Ngài thị trưởng thở dài. Ông nhìn khắp gian phòng một lượt, rồi quay sang bà lão và nói: “Bị cáo, tôi sẽ phải xử phạt bà, luật pháp luôn công bằng và không có ngoại lệ đối với bất kỳ cá nhân nào. Bà phải nộp phạt 10 đô-la hoặc bị giam 10 ngày trong tù. Bà chọn cái nào?”

Trong sự bế tắc tột cùng, bà lão đáp: “Thưa quan tòa, tôi xin bằng lòng chịu phạt. Nếu tôi có 10 đô-la thì đã không lấy cắp bánh mì. Vậy tôi xin được giam 10 ngày. Nhưng còn đứa con gái và hai đứa trẻ, ai sẽ chăm sóc chúng đây?”

Ngài thị trưởng khẽ mỉm cười. Ông rút trong túi ra 10 đô-la và bỏ vào chiếc mũ nổi tiếng của mình.

“Đây là 10 đô-la tiền phạt, bà đã được tự do!”

Rồi ông lại hướng cặp mắt về phía những người tham dự phiên tòa: “Và bây giờ, mong các vị hãy nộp 50 xu tiền phạt.

Tiền phạt để trừng phạt cho sự hờ hững của chúng ta, vì đã để một bà lão khốn khổ phải đi ăn cắp bánh mì nuôi những đứa trẻ đang chết đói. Hãy nộp tiền và đưa tất cả cho bị cáo”.

Tất cả mọi người có mặt tại phiên tòa khi ấy đều không khỏi kinh ngạc. Không khí im lặng đến nỗi một cây kim rơi xuống đất cũng có thể nghe thấy.

Trong phút chốc, tất cả mọi người lặng lẽ đứng dậy, lấy ra 50 xu và bỏ vào chiếc mũ của ngài thị trưởng

Luôn cần có tình yêu và sự cảm thông với những mảnh đời khó khăn 

Cách xử án của vị thẩm phán tuy có đôi chút ngược đời, nhưng lại khiến tất cả mọi người xúc động và đồng tình.

Mặc dù hoàn cảnh của bà cụ rất đáng thương, nhưng tòa vẫn phải xử phạt bà, bởi luật pháp luôn công bằng và không có ngoại lệ đối với bất kỳ cá nhân nào.

Tuy nhiên, ông lại là người bỏ tiền ra để bà cụ không phải ngồi tù. Sau đó, bất ngờ hơn, ông còn tiếp tục xử phạt, nhưng không phải phạt bị cáo, mà người chịu án phạt là tất cả những ai đang chứng kiến sự việc, những con người thờ ơ, vô tâm, khiến một bà lão khốn khổ phải đi ăn cắp bánh mì nuôi những đứa trẻ đang chết đói.

Thời buổi kinh tế thị trường với những áp lực của chuyện cơm, áo, gạo, tiền đã khiến cho nhiều người trở nên ích kỷ, thờ ơ, vô cảm với những vấn đề của người khác.

Bà lão nghèo bị xử tội ăn cắp bánh mì, cả tòa nộp tiền phạt - Ảnh 2.

Dường như đối với những người mắc chứng vô cảm, ứng xử “thương người như thể thương thân” là một điều gì đó quá xa xỉ đối với họ.(Ảnh minh họa)

Căn bệnh vô cảm, coi như “không nghe, không thấy, không biết” đã và đang ngấm ngầm làm băng hoại những giá trị đạo đức tốt đẹp trong tâm hồn mỗi con người và cả xã hội.

Trong y học không có bệnh vô cảm. Đó là căn bệnh của cách hành xử, căn bệnh của lối sống.

Sự vô cảm là một căn bệnh đang có chiều hướng lan rộng trong xã hội, len lỏi khắp mọi nơi. Người ta có thể thản nhiên đứng nhìn cảnh một kẻ mạnh ăn hiếp kẻ yếu; một vụ nữ sinh lột áo, giật tóc, đánh hội đồng; một vụ làm nhục người khác… như xem một màn kịch, lấy điện thoại ra quay rồi tung lên mạng.

Người ta coi như không nhìn thấy kẻ gian móc túi trên xe buýt mặc dù việc đó xảy ra sờ sờ trước mắt. Từ những chuyện tranh cãi hay xô xát lặt vặt nhưng không ai lên tiếng can ngăn và thế là dẫn tới án mạng.

Tại sao người ta không can thiệp? Bởi người ta vô cảm trước nỗi đau của đồng loại. Bởi người ta sợ liên lụy, mang vạ vào thân.

Thái độ ứng xử trước nỗi đau, tai họa của người khác là phản ứng tự nhiên mang tính người, là thước đo đạo đức, là sự sát hạch đạo đức xã hội một cách nghiêm khắc nhất. 

Trước nỗi đau, tai họa và bất công mà người khác phải chịu đựng, nhưng ai đó không phản ứng được tức là đã bị tê liệt về tinh thần xã hội.

Khi căn bệnh này không được ngăn chặn thì xã hội sẽ không tránh khỏi bị sụt lở nền tảng đạo đức và tinh thần, gây hoang mang, làm nảy nở cái xấu, cái ác.

Tất cả chúng ta đều phải day dứt trước câu hỏi: Bây giờ đời sống của con người khấm khá hơn trước rất nhiều nhưng tại sao bệnh vô cảm lại nặng hơn? Như thế càng thấy rõ, không phải cứ nghèo là vô cảm, không phải cứ túng là làm liều.

Thuốc chữa bệnh vô cảm nằm ở sự truyền phổ sâu sắc những giá trị truyền thống của dân tộc, thẩm thấu vào trong đời sống xã hội. Không gì có thể thay thế việc khơi dậy lòng nhân ái và dũng khí trong mỗi con người. 

Không phải tiền bạc hay nhan sắc, tài sản quý của đời người gói gọn trong 2 chữ

Hai chữ đó chính là “nhân phẩm”.

Nhân phẩm là tấm phiếu thông hành trong cuộc sống. Vào những thời khắc con người đứng trước sự lung lay dao động giữa cái thiện và ác, nhân phẩm chính là sự dựa dẫm cuối cùng của tâm linh.

Nhân phẩm tốt chính là tài sản quý giá nhất cuộc đời mỗi con người, nó có thể cấu thành địa vị và thân phận của chúng ta, nó cũng là học lực cao nhất, là tấm huy chương vàng mà mỗi con người phải phấn đấu rất nhiều mới có được.

Nhân phẩm là thực lực mạnh nhất

Một thanh niên nọ đi phỏng vấn xin việc, đột nhiên một người cao tuổi ăn mặc đơn giản tiến lên phía trước nói: “Tôi tìm được cậu rồi, thật cảm ơn cậu quá! Lần trước trong công viên, chính là cậu, là cậu đã cứu con gái tôi bị ngã xuống hồ nước lên.”

“Bác à, chắc bác nhận nhầm người rồi! Không phải cháu đã cứu con gái bác đâu ạ!” Người thanh niên thành thật đáp.

“Là cậu, chính là cậu, tôi không thể nhầm được!” – người đàn ông lớn tuổi khẳng định lại một lần nữa.

Trước tình huống đó, người thanh niên đó cũng chẳng biết làm sao, chỉ một mực phủ nhận không phải mình đã cứu cô gái đó. “Không phải cháu đâu bác ạ. Công viên bác nói đến cháu còn chưa đến bao giờ!”

Nghe câu nói đó, người đàn ông cao tuổi buông tay, vẻ mặt đầy thất vọng: “Lẽ nào tôi nhận nhầm người?”

Về sau, chàng trai trẻ đó nhận được giấy thông báo trúng tuyển. Một hôm, anh lại gặp người đàn ông kia. Anh liền tiến lại chào và hỏi thăm: “Bác đã tìm thấy ân nhân đã cứu con gái bác chưa ạ?”

“Chưa, tôi vẫn chưa tìm được người đó!” – nói đoạn, ông rầu rĩ bỏ đi.

Người thanh niên trẻ trong lòng khá nặng nề, kể lại câu chuyện này với đồng nghiệp. Không ngờ, anh ta cười phá lên, nói:

“Ông ấy có đáng thương không? Ông ấy là tổng giám đốc của công ty chúng ta đó. Chuyện con gái ông bị ngã xuống nước được nói đi nói lại không biết bao nhiêu lần rồi, thực ra ông ấy không có con gái đâu!”

“Cái gì?” – chàng trai thốt lên kinh ngạc.

Anh bạn đồng nghiệp tiếp tục giải thích: “Tổng giám đốc của chúng ta vẫn thường dùng cách này để chọn nhân tài đấy. Ông ấy nói rằng những người qua được bài kiểm tra về nhân phẩm đều có thể uốn nắn thành tài!”

Không phải tiền bạc hay nhan sắc, tài sản quý của đời người gói gọn trong 2 chữ - Ảnh 1.

Khi nhân phẩm và học thức kết hợp, tương hỗ cho nhau, con người mới có thể bước đến những chân trời càng cao, càng xa hơn…

Nhân phẩm là học lực tốt nhất

Nhà báo, MC nổi tiếng của Trung Quốc Bạch Nham Thông từng nói: “Nhân phẩm là học vị cao nhất, đức và tài hợp nhất mới là trí tuệ chân chính, nhân tài chân chính.”

Bất luận chế độ quản lý của một doanh nghiệp có nghiêm ngặt cỡ nào, một khi đã sử dụng những người có tì vết về đạo đức, họ cũng vẫn sẽ giống như một quả bom nổ chậm trong tổ chức, có thể nổ tung bất cứ lúc nào.

Thử nghĩ mà xem, trong một doanh nghiệp, có người ngày nào cũng động não đục khoét công ty, con người đó dùng được không? Lại thử nghĩ, một người rất có năng lực nhưng nhân phẩm có vấn đề, liệu năng lực tốt có thể tạo nên tác dụng lớn hay không?

Franklin D. Roosevelt – Tổng thống thứ 32 của nước Mỹ từng nói: “Có học vấn nhưng không có phẩm đức, đó là một kẻ hiểm ác; Có đạo đức nhưng không học vấn, đó là một người hèn mọn.”

Cổ nhân cũng nói rằng: “Người có đức là vua, người có tài là nô bộc.”

Thế mới thấy, nhân phẩm quan trọng thế nào.

Ở đời có thể không có học vị nhưng không thể vì không có học vấn và càng không thể không có nhân phẩm.

Không phải tiền bạc hay nhan sắc, tài sản quý của đời người gói gọn trong 2 chữ - Ảnh 2.

Nhân phẩm là học vị cao nhất, là trí tuệ hợp nhất của đức và tài. Ảnh minh họa.

Nhân phẩm là tài sản quý giá nhất đời người

Nhân phẩm tốt là vòng nguyệt quế, sự huy hoàng và là tài sản quý giá nhất của đời người. Nhân phẩm tốt sẽ tạo ra cho con người địa vị và danh phận trong xã hội. Nó cũng là tất cả tài sản của con người trên phương diện danh dự cá nhân.

Trước khi làm việc, cần phải làm người, đó là đạo lý bất biến từ cổ chí kim. Làm người như thế nào không chỉ thể hiện trí tuệ của một người mà còn thể hiện sự tu dưỡng của người đó.

Một con người bất luận có thông minh đến đâu, có năng lực đến đâu, điều kiện tốt thế nào, nếu không hiểu được cách làm người, nhân phẩm không tốt, sự nghiệp cũng như các mối quan hệ giữa người với người của anh ta trong xã hội cũng sẽ chịu ảnh hưởng rất lớn.

Muốn làm tốt bất cứ việc gì, cũng phải làm người cho tốt đã!

Có thể bạn chưa xem Cùng tác giả